Lưu tiên sinh mắt vằn tia máu, nhẹ giọng đáp: "Biết giết người thì hay lắm sao? Trên đời làm gì có cái đạo lý ấy? Sử sách xưa nay vẫn chép 'nhất tướng công thành vạn cốt khô', nhưng đó đâu phải là đạo lý của người đọc sách."
Vương Trường Thanh bất ngờ đập mạnh tay xuống bàn, làm non nửa bát rượu Lục Nghĩ sóng sánh văng cả ra ngoài. Thường ngày, Vương lão trọc đi quán rượu nơi chợ búa uống bát rượu lẻ, đều phải liếm đến giọt cuối cùng, lần này chẳng thèm tiếc rẻ, trừng mắt quát Lưu tiên sinh: "Đại tướng quân giết người như ngóe, khiến Trung Nguyên các ngươi lục trầm, có phải đạo lý hay không, ông đây không biết! Ta chỉ biết từ đại tướng quân đến tân Lương vương, hai đời người Từ gia đã thân chinh nơi quan ngoại Tây Bắc này, vì Trung Nguyên các ngươi mà chặn đứng trăm vạn thiết kỵ Bắc Mãng! Nói lùi lại một vạn bước, cho dù đại tướng quân có nợ đám Xuân Thu di dân các ngươi, thì tân Lương vương và Bắc Lương biên quân, trong năm nay, trong cái năm Tường Phù thứ hai chó má này, cũng đã thay ông ấy, thay Từ gia trả hết rồi! Triệu Thuận Tử làng ta, Lý Nhị Oa làng bên của Lý Hiền, còn có hai gã trai trẻ làng ngươi, bốn người ra ngoài quan ải Bắc Lương, chỉ có một người sống sót trở về. Một đứa chết ở Hổ Đầu thành, hai đứa bỏ mạng tại Hồ Lô Khẩu! Triệu Thuận Tử mới hơn hai mươi tuổi, giống như Vương Trường Thanh ta, đều là những kẻ trong mắt Lưu Mậu ngươi cả đời đọc sách cũng chẳng làm nên trò trống gì. Kết quả thì sao? Kết quả là ta và cái lão già khốn kiếp nhà ngươi lại đang ngồi đây nhàn nhã uống rượu!"




